Cuộc sống tươi đẹp

Tuesday, October 24, 2006

Chăm vợ ốm

Tối thứ Bảy 10/14, không biết do món sashimi hay món tim lợn xào giá chưa kỹ khiến cả hai vợ chồng đau bụng. Ngày Chủ nhật mặc dù cả hai vợ chồng vẫn mệt nhưng chồng vẫn chiều vợ, đèo vợ đến Favore. Bây giờ mình cũng chẳng mất nhiều thời gian trong những khu quần áo bình thường nữa, ngoại trừ khu mẹ-bé và dụng cụ gia đình. Hơn 1 tiếng sau là 4h30 chiều. Hai vợ chồng mua bánh và kem tươi. Vừa ngồi ăn, vừa ngắm trẻ em ăn uống và đùa nghịch. Mình chọn được một chiếc bánh mỳ giòn kẹp, có vị hơi giống ba tê nhà mình. Ăn lạ miệng và khá ngon. Hơn 5h, bọn mình về và chồng lại đi hái hồng cho mình. Năm nay, mình ăn nhiều hồng quá đến nỗi không còn hăng hái như trước nữa. Chiều tối về, chồng nấu cháo bí đỏ, khoai tây và thịt lợn để hai cái bụng yên ổn hơn. Thế là bắt đầu từ đó đến hết thứ Tư, mình phải ăn cháo. Ngày đầu tiên là cháo đỗ đen. Hai ngày tiếp theo là cháo trắng. Bữa chính là cháo với thịt nạc rang, rau luộc. Bữa phụ là cháo đường. Nhớ lại dịp mình bị ốm nghén, cả một tuân liền bị ăn cháo, mình đã sợ cháo lắm rồi. Nhưng dù sao bây giờ hết nghén nên đỡ sự việc ăn uống hơn, mặc dù không ngon miệng lắm. Sáng thứ Hai, mình không lên khoa được vì thấy hơi đau bụng, nhưng chiều thì đỡ hơn. Vậy mà cả ngày đến đêm thứ Ba mình phải nằm bẹp trên giường vì đau bụng. Không phải đau dữ dội mà đau âm ỉ, có đôi lúc rõ hơn. Nếu là trước đây, mình có thể uống thuốc giảm đau, hoặc thuốc này thuốc kia. Lúc đầu, chồng nghĩ là mình bị viêm dạ dày cấp. Thế là mình phải ăn chứng trần, uống mật ong, uống Mallox. Ngừng uống sữa baby (vì có enzym kích thích tiêu hóa, mình không uống sữa bà bầu vì khó uống hơn). Nhưng sau đó, mình chuyển sang có biểu hiện đi kiết. Thế là bị nghi có khả năng viêm đại tràng cấp. Mình uống Bepperin. Đến nửa đêm, trước khi đi ngủ, bụng có vẻ yên ổn hơn. Sáng dậy thì thấy hoàn toàn hết đau, mặc dù người mệt lắm. Tất nhiên rồi. Trọn một ngày bị hành hạ như vậy.

Mình mệt là một lẽ. Chồng mình cũng rất vất vả và khổ sở khi chăm vợ ốm. Đi làm, một lát lại về. Thấy vợ nói thích ăn lê nhưng mình nói là cuối tuần mua cũng được. Chiều tối, chồng xách một bịch lê về. Lê cuối vụ, rất to, ngọt và nhiều nước. Khi vợ ốm, sự quan tâm của chồng đến con lắng xuống một chút. Mình thì cứ mong bé đạp nhiều để mình biết là bé khỏe. Rồi mình trào nước mắt khi hỏi chồng, mình mệt thì bé có hấp thụ được thức ăn không. Thương con lắm cơ.

Hôm nay, thứ Năm mình đã khỏe hơn nhiều rồi. Buổi sáng vẫn phải ăn cháo đường. Buổi trưa thì được ăn cơm với riêu cua. Chồng mình nấu ăn rất khéo và nhanh, món riêu cua rất ngon, cho khá nhiều chay khô nhưng chưa chua lắm. Ngày mai, chồng mình hứa sẽ cho mình ăn canh cá nấu dưa. Mình rất nhớ món dưa. Cái dạ dày của mình không khỏe lắm cũng chỉ vì mình ăn cay và chua nhiều. Nhiều khi lo cho con, dằn lòng không ăn chua cay, nhưng lại phải ăn một chút thì mới ăn cơm được. Sau vụ đau bụng này, chồng mình sẽ nghiêm khắc hơn với mình. Mình cũng phải nhịn một chút. 31 tuần rồi mà mình mới chỉ 52-52.5kg. Một tuần nữa em bé phải được 1800g. Chồng đang ra sức ép mình ăn uống. Yêu con lắm. Vì con, mẹ sẽ chịu khó ăn uống nhiều để con khỏe mạnh, thông minh nhé.

0 Comments:

Post a Comment

<< Home