Đi chơi, xe đạp ơi!
Ngày Chủ nhật, hai vợ chồng đèo nhau vào Trung tâm để mua túi đựng máy ảnh. Cửa hàng chuyên về máy ảnh và các linh kiện máy ảnh Kitamura bán máy ảnh, giá cả ngang trên mạng. Chẳng hạn chiếc máy ảnh như của bọn mình chỉ đắt hơn 5,000yen. Ở đây, mình thấy chiếc Eos Kiss Digital X, 10MPX, màn hình 2inch, giá 12man (giá trên mạng 11man). Mình cứ xuýt xoa vì nó có màn hình rộng. Mình nói cố 2man nữa thì mua được máy có màn hình rộng hơn. Tuy nhiên, với 2 man đó cộng với 2,3man nữa thì bọn mình mua được 1 chiếc video camera. Thôi đành không nghĩ đến nó nữa, dù sao, máy đó là của chồng mình, anh ấy thích nó. Cuộc sống phải liệu cơm mà gắp mắm thôi. Bọn mình còn phải mua sắm nhiều thứ sau này, đặc biệt thời gian này, bọn mình sẽ phải tiêu đến rất nhiều tiền nhân sự kiến em bé ra đời. Nào là anh Sơn về Việt Nam 1 tuần cuối tháng 11 này, dù không mất tiền máy bay nhưng sẽ tốn tiền tiêu, quà cáp. Nào là đón dì Oanh và bà nội bé sang Nhật. Thời gian gần đây, bọn mình còn phải mua sắm bao nhiêu nữa.
Lại nói về chuyện đi chơi hôm qua, mình quyết định mua chồng 1 chiếc ba lô hiệu Lowerpro, 1man. Mặc dù có nhiều loại túi khác giá bằng nửa hoặc ít hơn mà vẫn đẹp. Nhưng chồng mình nói dân máy ảnh ở nhà cũng dùng hiệu đó. Xem mac của ba lô, mình cũng biết đó là nhãn hiệu hàng đầu trên thế giới trong hơn 30 năm qua. Đồ máy ảnh đắt tiền, dùng túi đựng chất lượng thì sẽ yên tâm không lo máy bị ẩm, gặp mưa. Đi mua túi xong, bọn mình vào hiệu quần áo nam, mình đang muốn mua cho anh ấy giầy và quần. Về khoản ăn mặc thì anh ấy thật xuề xòa. Mình biết cả mình và anh ấy vốn giản dị về may mặc. Tuy vậy, mình cũng cố gắng dù bọn mình không chạy theo mốt nhưng cũng phải mặc đẹp một chút. Sau đó, bọn mình vào Home Center. Eo ơi, cơ man là các mô hình nhà cửa, đồ đạc bày biện. Chồng mình cũng biết mình mơ ước có một ngôi nhà riêng và mình có thể mua sắm, bày biện theo ý thích. Chồng mình đùa, em cứ chọn mẫu và màu sắc đi, để anh đặt mua rồi đón 2 mẹ con em về ở (cười). Trưa hôm qua, bọn mình cũng nói chuyện về việc ở Trung tâm Hà Nội để tiện cho việc học hành của con cái sau này. Tuy vậy, ở chung cư thì biết bao nhiêu phiền toái: chất lượng nhanh xuống cấp, điện nước thiếu, ồn ào…. Ở nhà riêng thì bọn mình chưa dám nghĩ đến vì hiện tại còn chưa đủ tiền mua ½ mảnh đất cần thiết, rồi còn tiền xây nhà nữa. Thôi, biết vậy, chưa nghĩ đến đó vội. Đến đâu, hay đến đó. Sau đó, bọn mình đi ăn McDonald, vào khu quần áo nữa, nhưng chẳng mua được gì. Lúc vào trung tâm đã mưa, lúc về vẫn mưa nhỏ. Toyama thật là lắm dốc. Bọn mình vui vẻ đi bộ mỗi khi có dốc, coi như là đi tập thể dục. Chiều nay, chồng mình lại phải vào Trung tâm để nộp hồ sơ cho Oanh. Tưởng 100% OK rồi. Vậy mà Hồ sơ do Oanh viết lại chưa đạt yêu cầu. Vậy mà, trước đó, mình đã Fax 2 lần để cô Hiệu trưởng kiểm tra rồi. Cô ấy làm thật là chán. Mất bao nhiêu công sức và tiền hai chị em gửi cho nhau. Thật là bực mình. Hy vọng, mọi chuyện sẽ ổn, em Oanh sẽ sớm sang bên này. Thương chồng mình đi xa vất vả, hôm tới xong giấy tờ thì gửi Bưu điện là được. Mấy bữ nữa chồng mình và anh Mão còn phải đạp xe ra sân bay đóng dấu visa, lại còn vòng về City Hall. Thương chồng đi lại vất vả, nhưng đó cũng là một phương pháp tập thể dục tốt. Từ ngày mình có bé, 2 vợ chồng không chạy, mà chỉ đi bộ.
Chiều nay, lần thứ hai, mình trông bé Vy. Bữa nọ thì hơn 1 tiếng. Bữa hôm nay thì 4 tiếng, được cái con bé ấy dễ thương và ngoan nên cũng không mệt lắm. Bọn mình đang chờ đợi con yêu của bọn mình ra đời, sẽ thật tuyệt vời.

0 Comments:
Post a Comment
<< Home