Cuộc sống tươi đẹp

Wednesday, February 21, 2007

Bánh chưng và hoa đào


Năm nay, chúng tôi rất hả hê vì có bánh chưng nóng ăn Tết. Cũng vì năm nay, hai vợ chồng tôi có em bé và có em Oanh sang đây nên Tết thật đông vui và có ý nghĩa. Chứ mấy năm trước, chúng tôi đón Tết trên mạng và điện thoại, mấy anh chị em ngồi uống trà, ăn bánh kẹo trên lab.


Buổi sáng thứ Bảy 17/2/07 (tức mùng 1 Tết Đinh Hợi), hai vợ chồng cùng chị Hằng đạp xe đi chợ, chúng tôi đi chợ 1 lần/ tuần. Oanh ở nhà trông cháu. Sau đúng 5 tháng, tôi mới được đi chợ. Đúng là phụ nữ, luôn thích được đi chợ, mua sắm. Phải chăng đó là thói quen cố hữu từ thời nguyên thủy khi đàn ông săn bắt, đàn bà hái lượm. Trường của chúng tôi nằm trên một dãy núi, cách khu ăn uống gần 1km, cách mấy siêu thị 2-3km, cách trung tâm thành phố 6-7km. Vậy nên chúng tôi cả tuần trên lab, chỉ thứ Bảy và Chủ nhật mới “xuống núi” mua sắm và đi chơi. Quay lại chuyện chợ búa, sau khi mua sắm đồ ăn và đồ dùng cho bé xong, tôi mua một cành đào nhỏ. Ở Nhật hoa dại mọc khắp nơi vào các mùa (trừ mùa tuyết) nhưng hoa trong shops vẫn rất đắt. Mặc dù thích hoa nhưng thỉnh thoảng vào những ngày lễ, kỷ niệm, tôi mới dám mua hoa. Trên đường đi chợ về, chồng hỏi tôi có thích ăn bánh chưng không, khi nhìn thấy những lá tre trên đỉnh dốc. Năm nay là một năm đặc biệt ở Nhật trong vòng mấy chục năm vì tuyết cực ít, chỉ rơi rải rác mấy lần. Mọi năm, mùa đông, chúng tôi phải đi chợ bằng xe bus tròng vòng 3 tháng. Vậy mà năm nay, chúng tôi chưa phải đi chợ bằng xe bus lần nào. Chính vì vậy, vào dịp Tết tuyết bao phủ mọt thứ, chúng tôi không thể thấy được lá tre như năm nay.


Có được lá tre, buổi tối, chồng tối tạo được một cái khuôn bằng bìa cứng. Vì lá tre rất nhỏ so với lá dong ở nhà, nên chồng tôi phải dùng giấy bạc bọc bên ngoài, bên trong là lá tre. Cũng may là chúng tôi còn hơn bát gạo nếp Việt cuối cùng (gạo nếp Nhật chỉ dẻo chứ không có mùi thơm), với đỗ xanh mang từ Việt Nam, tất nhiên là có thịt lợn loại cả nạc cả mỡ nữa (ở Nhật không có thịt lợn nguyên cả bì), chúng tôi gói được 2 chiếc bánh chưng vuông và 1 chiếc bánh dài tí hon (chỉ vừa đủ nồi áp suất). Nấu trong vòng 2 tiếng, mùi bánh chưng thơm nức (nhưng không bằng bánh chưng lá dong). Thế là sáng hôm sau, trong bữa cỗ Tết đầu năm, anh chị em ở Toyama chúng tôi có bánh chưng mới để ăn (đặt mua ở Tokyo với giá 1,700yen/chiec).

Tản mạn chiều 30


Năm nay nhuận hai tháng Bảy âm lịch, và không có 30 Tết. Ngày mai là 29 Tết nên được coi là ngày 30. Đây là cái Tết thứ ba mình xa nhà. Tết Đinh Hợi này ở nhà đang ấm lắm. Thế có nghĩa là hoa đào nở nhiều, sắc kém thắm không đẹp. Đào, quất như vậy bán không được giá, cả người bán và người mua đều không hài lòng. Còn nhớ cái Tết cuối, trước khi mình sang đây, rất lạnh, đào quất và hoa rất đắt. Người kinh doanh cây hoa Tết kiếm lời, người mua kêu đắt nhưng vẫn thoái mái với cành đào, cây hoa chọn được. Rét là đặc trưng của Tết miền Bắc. Mình chưa đón Tết ở miền Nam bao giờ nên không biết Tết giữa trời nắng hơn 30 độ ra sao. Nhưng chắc chắn là nhiều người miền Nam thèm lắm một chút gió Bắc ở nơi đầu Tổ quốc, để chiếc Bánh chưng thêm xanh, để nồi thịt đông thêm chặt, để má bé gái thêm ửng hồng sắc áo len đỏ. Còn nhớ nhiều Tết ở miền Bắc, trời nắng hanh, đi chơi một chút mệt lắm, ăn uống chẳng ngon miệng. Khổ lắm những nhà không có điều kiện, chẳng thể có nồi thịt đông trong ngày Tết, chiếc giò thủ phải ăn nhanh chóng không thì thiu mất. Thôi là đủ cả các món ăn đều đáng lo ngại trong dịp Tết. Và thế là các cơ quan Vệ sinh dịch tễ phải làm việc nhiều hơn. Nói tóm lại, Tết là phải lạnh, miễn là đừng lạnh quá, rét cắt da cắt thịt khiến nhiều cụ già không chịu nổi và nếu Tết có tiếng kèn đám ma thì cả phố, cả làng đều thấy Tết không vui.


Các cụ ví vui như Tết. Đúng vậy. Mặc dù các bậc bố mẹ có vất vả một chút trong chuẩn bị tài chính để sắm sửa Tết nhưng trong lòng họ vẫn rất vui. Họ vui vì Tết là dịp gia đình sum họp, bạn bè gặp gỡ. Họ vui vì mang lại những niềm vui cho bố mẹ và con cái khi bố mẹ và con cái họ nhận được những món quà và những bao lì xì mùng tuổi. Đó là những phong tục rất đặc trưng và không thể thiếu được trong ngày Tết Việt. Ngày Tết mọi người xúng xính trong bộ quần áo mới đi hái lộc, đi chúc Tết. Trong mỗi nhà lại có những thói quen chung và riêng khác nhau. Đó là bữa cơm chiều Tất niên, đó là nồi bánh chưng đỏ lửa, đó là mâm cơm cúng trời đất, đó là đêm Giao thừa, đó là không đổ rác trong ngày đầu năm, đó là bơm nước cho đầy bể và xịt một chút nước hoa lấy may mắn cả năm. Đâu đó ở những làng quê là những gia đình chưa có điều kiện lắm. Tuy nhiên họ vẫn cố gắng dành dụm, chắt chiu từ trước để cho các con có được một cái Tết có ăn có chơi. Và với những người lao động xa nhà thì Tết với họ thật có ý nghĩa. Họ phải xa gia đình hàng năm trời để dạt về các thành phố lớn làm thuê. Có người còn chẳng dám thuê phòng trọ mà ngủ, dù phòng trọ đó nhỏ tẹo và chất ních người, mỗi đêm chỉ phải mất 2-3000 đồng. Vì họ cố gắng để dành tiền cho người thân, gia đình khi họ về ăn Tết. Và vui nhất là những sinh viên ở các tỉnh lẻ được nghỉ để về quê ăn Tết. Với đa số họ, thì gánh nặng cơm áo gạo tiền chưa nhiều nên cái Tết đối với họ thật tuyệt. Theo bản tin mới nhất thì mỗi tiếng, bến xe khách phía Nam xuất 15 chiếc xe khách đi về các tỉnh.


Những ai đã từng sống trên đất Việt và khi xa quê hương thì không thể quên nổi cái Tết ở quê nhà. Chẳng thế mà người dân Trung Quốc và Việt Nam trên khắp nơi trên thế giới đều tổ chức ăn và chơi Tết. Anh chị em Việt Nam chúng tôi ở thành phố Toyama, Nhật Bản có hơn chục người nhưng năm nào cũng tổ chức ăn Tết (nước Nhật ăn Tết dương lịch, ngày nghỉ lễ 4-5 ngày, người ta nói nhập gia tùy tục nên chúng tôi cũng ăn Tết dương). Tết Việt hơi chiu thiệt thòi hơn vì chúng tôi phải đợi đến ngày cuối tuần. Năm nay, cũng rất may là Tết rơi vào cuối tuần. Ở đây chúng tôi cũng có làm các món ăn truyền thống như măng khô, chả giò, thịt đông, năm nay nào may thì có chiếc bánh chưng được để dành trong tủ đá hàng mấy tháng trời. Ôi nhớ và yêu lắm quê hương Việt Nam ơi.

Tuesday, December 05, 2006

Chồng đi công tác Việt Nam.



Thứ Năm 23/11- thứ Ba 28/11, chồng yêu về Việt Nam công tác cùng thầy Nishijo và hai người Nhật nữa. Chuyến đi này do Bộ giáo dục Nhật kết hợp với Đại sứ quán Nhật tại Việt Nam tổ chức nhằm triển lãm giáo dục của hơn 30 trườngCao đẳng, Đại học của Nhật. Với các trường tiếng Anh thì mô hình này đã có từ nhiều năm trước, nhưng các trường tiếng Nhật thì rất mới.
10:30am, thứ Năm 23/11, anh Sơn cùng thầy Nishijo đến Kansai, Osaka bằng tokkyu, đêm đó thì đến Nội Bài. Thầy ngủ ở khách sạn Deawoo, anh Sơn thì về nhà ngủ.
Sáng hôm sau, thầy làm việc trong một cuộc họp ở 83 Nguyễn Chí Thanh, do Bộ Y tế kết hợp với Bộ Môi trường tổ chức. Thầy báo cáo một bài về ảnh hưởng của dioxin. Buổi mitting này có thầy Nguyên, bác Phi Phi cùng tham dự. Sau bữa ăn trưa với những người tham dự cuộc họp gần Big C thì thầy trò anh Sơn vào thăm Học viện Quân Y. Tại đây, thầy được bác Phạm Gia Khánh, giám độc Học viện, thầy Quang, phó giám đốc Học viện và các thành viên khác trong ban giám đốc đón tiếp nhiệt tình chu đáo. Thầy còn được đi tham quan Ngân hàng Tinh trùng của học viện, Trung tâm độc học của thầy Quang. Điều đặc biệt, thầy là người nước ngoài thứ hai (sau một một người Nhật đầu tiên thực hiện ca ghép gan đầu tiên tại Viện 103) được tặng kỷ niệm chương vì đã có công trong công cuộc hợp tác phát triển khoa học với Học viện. Mới đầu năm, thầy được một trường Đại học ở Thượng Hải, Trung Quốc tặng kỷ niệm chương. Chắc thầy vui lắm và còn tiếp tục tìm nhiều học sinh nước ngoài đến nghiên cứu tại khoa nữa. Buổi tối đó, Học viện tổ chức Buffet party ở Nhà nổi Hồ tây. Anh Sơn kể tiệc đó rất nhiều món ăn dân dã Việt nam, từ con cua nhỏ xíu rán giòn đến bánh cuốn, nem, .... Thật tiếc là thầy bị chúc bia nhiều quá nên thầy chẳng được thưởng thức nhiều món lắm. Mà nếu thầy có ăn vài món thì cũng không biết ngon dở như thế nào. Sau đó, được tư vấn của anh Ba, thầy trò anh Sơn được thưởng thức karaoke Hà Nội. Đêm, anh Sơn được về nhà ngủ.
Sáng thứ Bảy 25/11, buổi triển lãm giáo dục đầu tiên diễn ra ngay ở khách sạn Deawoo. 12:00-13:30, anh Sơn được về nhà liên hoan cùng mọi người. Bố mẹ và em Minh đến từ sáng, ngoài ra có gia đình các chú dì cũng đến chờ trước. Anh Sơn gọi được anh Hoài sang. Vợ chồng An được biểu dương vì đã đạo diễn một bữa ăn rất ngon. Bún măng và bánh mỳ sốt vang là hai món ăn phổ biến mỗi khi liên hoan và mình cũng rất thích. Chiều đó, anh Sơn phải cùng thầy vào thành phố Hồ Chí Minh.
Ở thành phố HCM, anh Sơn liên lạc được với Trang, con cậu Thành, mấy anh em đi ăn sáng cùng nhau. Anh Sơn mời mọi người bữa cơm tối của người Việt. Rồi mọi người được thưởng thức nước dừa ướp lạnh, cà phê Trung Nguyên.... tất cả đều rất Việt Nam. Thầy và hai người Nhật được dẫn đi thăm chợ Bến Thành. Ở đây, thầy mua vòng, dây bạc cho vợ và con gái, bánh mứt cho khoa. Thầy rất ngạc nhiên khi hàng hóa phong phú và rẻ như vậy. Ngoài ra mọi người còn được đi thăm dinh Độc Lập, mọi người rất thích chụp ảnh xe tăng và máy bay. Anh Sơn và mọi người ở khách sạn New World, cách đây vài hôm, vợ chồng Bush và phái đoàn Mỹ cũng ở khách sạn này nhân dịp APEC tổ chức tại Việt nam.
Sáng Chủ nhật là triển lãm giáo dục, mô hình y nguyên ở Hà Nội. Buổi tối đó, thầy cùng mọi người, thêm anh Quan, vợ chồng anh Nhân đi ăn ở nhà hàng bên sông Sài Gòn. Ở đây cũng thực sự ấn tượng bởi đồ ăn ngon và cảnh sắc đẹp mắt. Chồng mình cũng tranh thủ đi thăm Nhà hát lớn, Nhà thờ Đức Bà, mua hoa quả cho vợ: thanh long, na, vú sữa, hồng xiêm, cóc dầm. Chồng yêu còn mua cả vòng bạc chống kỵ gió cho vợ, váy và áo khoác cho con gái rượu. Qua lời kể của chồng, mình thật yêu và nhớ các món ăn Việt Nam.
Chuyến đi lần này thực sự quan trọng và có ý nghĩa đối với không chỉ chồng mình mà cả mình nữa. Hơn nữa, anh Sơn có máy ảnh mới và máy quay nên cũng rất được việc khi chụp được nhiều ảnh ở các buổi gặp mặt, cuộc họp và cảnh thăm quan.

Thursday, November 30, 2006

Cuộc sống mới ở Nhật



Mẹ chồng mình và Oanh đến Nhật từ trưa Chủ nhật ngày 19/11/2006. Bọn mình nhờ anh Chung và cô bạn gái Sakiko đi đón hai người. Đêm hôm trước, mình khó ngủ. Đúng là nên khó ngủ trước một sự thay đổi mới như vậy. Sáng hôm đó trời nắng đẹp lắm. Chồng yêu chụp một sơri ảnh bà bầu và ảnh hai vợ chồng trước khung cảnh mùa thu đầy ắp lá vàng. Cũng mới gặp mẹ và Oanh dịp tháng Hai vừa rồi nên cũng đỡ nhớ mong chờ hơn dịp trước. Hai người trông hơi mệt sau một chuyến đi dài và ngủ ít. Buổi trưa mọi người về nhà ăn cơm với món rau muống xào Việt Nam. Sakiko rất thích món nem rán, thịt nướng ăn với dưa góp. À, mấy bữa trước bọn mình mua được 3 củ su hào rất to (nên hơi già). Hồi mới sang, duy nhất một lần mình mua được một củ su hào nhỏ xíu, sau đó không thấy nữa. Chiều đó, mẹ và Oanh ngủ, mình bị ngây ngất bởi mùi nhãn. Nó không những ngon bởi mình thích mà ngon còn bởi mẹ mình mua. 4h30, hai vợ chồng đánh thức mẹ và Oanh dậy để rỡ đồ. Thật thú vị với bao nhiêu món quà. Mình rất thích 2 gối bông và 1 gối vỏ gỗ mà chính tay mẹ mình làm cho cháu. Mẹ còn gửi một chiếc váy ngủ màu vàng rất điệu cho mình. Mình trêu mẹ dường như mẹ muốn làm con gái mình hấp dẫn hơn sau kỳ sinh nở này. Rồi mẹ còn gửi 2kg măng nữa. Trong khi đó, mẹ mới gửi 1kg nhưng bị gạt mất. Chắc mẹ vẫn nghĩ mình thích ăn măng, hơn nữa năm nay lại có thêm người ăn Tết.

Đang kể cuộc sống mới của Nhật nhưng lại miên man với chuyện quà cáp. Hai bác cháu từ hôm sang cũng được đi chợ 2 lần và 1 lần đi công viên Taikouyama. Khám phá với nhiều điều mới mẻ, hai bác cháu có vẻ đỡ buồn hơn với không khí vốn tĩnh lặng của Toyama. Cuối tuần này, mong là đẹp trời để anh Sơn dẫn hai bác cháu đi thăm trung tâm một buổi. Đi bằng xe đạp mới nhìn thấy nhiều thứ. Và còn quang cảnh giảm giá ở Favore vào chiều cuối tuần nữa. Ít bữa nữa tuyết rơi rồi, chẳng thể đi muộn để mua thịt cá giảm giá. Khung cảnh mọi vật bị tuyết trắng bao phủ chắc sẽ khiến hai bác cháu nhớ nhà nhiều hơn. Nhưng khi đó có bé yêu rồi. Bé sẽ làm không khí mùa đông giá lạnh ấm lên. Hai bác cháu tha hồ bận bịu với việc giúp mình chăm bé và giặt giũ, cơm nước. Mình rất vui khi em Oanh đang hòa nhập vào môi trường học tiếng Nhật ở đây. Tuyệt nhất là em nó được một cậu sinh viên người Nhật kèm. Như vậy các kỹ năng của em nó sớm được improve thôi. Còn mẹ chồng mình thì hằng ngày đọc tin offline, sách báo, nói chuyện với con cái. Ba chồng mình và em Thảo, Trường sẽ vất vả hơn khi vắng mẹ. Đến bây giờ, mình mới thấm là mẹ mình không thể sang đây trong thời gian này. Vì mỗi mình bố không thể vừa đi làm vừa chăm em Minh được.

Monday, November 20, 2006

Ba năm- ngày cưới

Thứ Năm, 26/10/2006.
Mình nói chuyện với một cô bạn, khi cô ấy đang xa người yêu rằng. Cách đây hơn 3 năm, tôi cũng có hoàn cảnh như bạn, sống xa người yêu 1 năm. Thời gian xa nhau, lúc nào cũng muốn ngày tháng trôi qua mau để gặp được nhau. Khi yêu nhau, hai người luôn khát khao được sống với nhau. Và kết quả của một cuộc tình đẹp là một đám cưới, hai người được sống chung cùng nhau. Nhưng chỉ sau 1-2 năm bên nhau, họ chiều chuộng nhau, tận hưởng vị ngọt của cuộc sống vợ chồng son chán chê. Đến lúc, họ cảm thấy cần phải có một cái gì mới mẻ, thay đổi không khí cuộc sống chỉ có hai người. Lúc vui vẻ, hạnh phúc không sao, nhưng đến khi giận hờn nhau thì mỗi người cảm thấy thật cô đơn, buồn tẻ. Và thế là đứa con ra đời. Nó khiến hai người yêu nhau hơn, cuộc sống có ý nghĩa hơn để mà họ sống vì nhau.

Và sau hơn 2 năm cưới nhau, vợ chồng mình cũng có những thay đổi theo quy luật tự nhiên đó. Bọn mình đến nhà hàng Pizza để kỷ niệm ngày cưới năm nay. Vừa ăn tối vừa nghe tiếng piano, thật nhẹ nhàng. Chồng vui lắm, anh ấy nói có cảm giác thật thoải mái, năm nay lại có bé đi cùng, tuy rằng bé vẫn nằm trong bụng mẹ nhưng bọn mình cảm giác không khí của một gia đình: vợ chồng và con cái.
Ba năm cưới nhau là ba năm hai vợ chồng phải sống xa nhà. Cuộc sống xa nhà thật thiệt thòi khi không được gần gũi ông bà, bố mẹ, các em, người thân và bạn bè. Rồi bọn mình không ở nhà để được nhìn thấy mặt bà nội Nghệ An, dì Thành và chú Ngoạn. Nơi đất khách, bọn mình bên nhau chia sẻ buồn vui trong cuộc sống. Bọn mình là vợ chồng, là try kỷ, là bạn bè của nhau. Cảm ơn số phận đã mang bọn mình đến bên nhau để mãi yêu nhau. Thời gian gần 1 năm mang thai là thời gian bọn mình chuẩn bị cho bé yêu ra đời, chuẩn bị cho tương lai của bé. Bọn mình nói chuyện về tương lai nhiều hơn, nói về công việc của bọn mình, về phương pháp nuôi dạy giáo dục con cái. Tất cả khiến bọn mình rất vui, rất phấn chấn.

Sunday, November 12, 2006

Liên hoan chia tay Oanh du học

Chủ nhật 12/11/2006. Gọi điện về nhà, mình đoán là có khi cả nhà lên Bắc Giang để Oanh chia tay ông bà nội, các cô chú và các em. Nhưng bố mẹ thay đổi kế hoạch, làm liên hoan tại nhà mình. 10h trưa, có vợ chồng cô Thường và Vân Anh đang ở nhà mình. Một lát nữa mọi người trên Bắc Giang sẽ xuống. Em Hạnh cũng về từ hôm qua. Nói chuyện một lúc với Minh, cu cậu đã viết thư tay cho mình, không biết có dài không. Mình gợi ý cu cậu vẽ mấy bức tranh tặng chị Oanh, Mèo khoe là biết vẽ tranh siêu nhân. Mình dặn cu cậu động viên chị Oanh đi học cho tốt. Cu cậu bi bô nói chuyện không chuyển màn laptop sang màn LG được. Vậy là Oanh vẫn chưa gọi thợ đến sửa. Máy ảnh thì chắc là vẫn chưa kết nối được với máy tính. Mình hỏi Hạnh Oanh mấy lần mà chẳng thấy trả lời về vấn đề này gì cả. Ở nhà mình việc chụp ảnh vẫn chưa phổ biến, khi chụp mọi người vẫn còn ngại.

Lại nói chuyện Oanh sang Nhật học. Chắc là cô nàng hơi ngậm ngùi khi chia tay bố mẹ, em Minh và chị Hạnh. Mình ngày xưa hơi khác, tính mình thích bay nhảy, ngao du khắp nơi. Khi nào cũng có mong được đi du lịch, du học. Nhớ lại ngày 30/1/2004, mùng 9 Tết âm, ngày mình bay sang Nhật. Có khóc chút ít trước giờ bay. Nhưng trước đó mình đã háo hức lắm, phải chăng mình có chồng yêu đang đợi bên này (cười). Tất nhiên, sau khi sang đây rồi thì mình lại nhớ nhà kinh khủng và chỉ muốn nhớ nhà hơn. Bây giờ hỏi chồng thì anh ấy nói dường như không có khái niệm nhớ nhà lắm. Có lẽ mình là con gái nên cảm giác nhớ nhà vẫn nhiều và mong muốn được sống gần bố mẹ và các em nhiều hơn chăng.

Hôm qua viết xong nhưng chưa kịp post. Sáng nay, gặp Vân Anh online, hỏi chuyện em về ngày hôm qua như thế nào. Vân Anh nói hôm qua nhà mình rất đông vui, rồi khen anh Trâu rất khôn, viết chữ rất đẹp. Từ khi Mèo 3-4 tuổi, tức là hơi biết một chút, cu cậu rất tự hào khi được gọi là anh, khi có nhiều em cao lớn hơn mình nhiều. Vân Anh còn kể chuyện mấy đứa nhỏ là Thảo, Hùng, Yến Nhi còn chui vào valy của chị Oanh nữa. Chúng thật đáng yêu.

Sunday, November 05, 2006

Tạm biệt ngày Tình yêu 2nd monthly

Từ ngày đầu tiên yêu nhau 2/4/2004 cho đến gần đây, bọn mình luôn nhớ và kỷ niệm ngày tình yêu hàng tháng. Trong 2 năm đầu yêu nhau, bọn mình thường mua quà tặng nhau và đi chơi. Mình thường mua hoa tặng anh ấy. Tháng đầu tiên là 1 bông hồng, tháng thứ hai là 2 bông… 2 năm là 24 bông. Nếu cứ tiếp tục như vậy cho đến hôm nay, mình sẽ tặng anh ấy 79 bông hồng (6 năm 7 tháng). Bây giờ có thêm nhiều sự kiện, ngày trọng đại khác, bọn mình không thể duy trì ngày này hàng tháng nữa, mà kỷ niệm hàng năm thôi. Như thế cũng sẽ rất nhiều ngày kỷ niệm cần phải nhớ mỗi năm rồi. Tạm biệt những ngày xưa lãng mạn ấy. Những buổi tối mình đi dạy về, gửi cho anh mảnh giấy mình tranh thủ viết khi học sinh làm bài, anh ấy đón mình. Anh chở mình đi dạo. Có khi là trời mưa, bọn mình chung ô hoặc chung áo mưa trên xe đạp đi uống café, ngồi nghe mưa rơi tý tách. Hôm nào đi chơi cũng sát giờ Ký túc xá đóng cửa, 11h đêm. Có khi bị muộn, phải gọi bố Chức, chú Thắng ời ời. Eo ơi, thật ngại. Nhưng có sao đâu, ai yêu nhau chẳng thế. Thời gian bên nhau, bao nhiêu cũng là ít cũng không đủ.

Interview Project

Thứ tư 11/1
Hôm nay là buổi thứ ba (tuần thứ ba) của lớp D class, với Interview Project của cô Kamada. Trước tiên mình muốn nói qua về cô Kamada. Cô ấy hiện là là phó giáo sư về ngôn ngữ, phụ trách về việc dạy tiếng Nhật cho lưu học sinh ở Sugitani campus. Cô ấy năm này ngoài 50, rất nhiệt tình và chu đáo, một phong cách dạy rất sinh động khiến học sinh luôn bị cuốn hút vào buổi học. Mình còn nhớ lần đầu tiên gặp cô ấy trên đường đi cùng chồng từ International House lên trường, vào dịp tháng 3 năm 2004 khi mình mới sang đây, mình rất ấn tượng với phong thái nhanh nhẹn của cô giáo.

Quay trở lại mô hình mới lần đầu tiên được áp dụng của cô Kamada. Giáo trình trên lớp do cô tự biên soạn với các bài Interview có nhiều topic khác nhau, chẳng hạn “sinh viên với part-time job”, “trường dành cho trẻ em bị bỏ rơi”, “trẻ em bị ngược đãi”…. Sinh viên được nghe băng, hoàn thành bài nghe hiểu. Đi kèm với mỗi bài nghe dưới dạng Interview đều có từ mới, cấu trúc câu, các bài đọc về các vấn đề liên quan. Sống động nhất là các buổi Interview người Nhật. Buổi đầu tiên là hai sinh viên Nhật. Một cô bé đang làm Master năm 2 ngành dược. Cô bé khác là sinh viên Y tá năm 3. Lớp mình tha hồ hỏi các câu hỏi khác nhau với các chủ đề: cuộc sống của sinh viên Nhật, mối quan hệ cha mẹ với con cái …. Hai tuần nữa là buổi Interview một bác nông dân trồng dưa hấu ngon nổi tiếng. Hàng năm bác ấy đều tặng dưa cho Khối sinh viên nước ngoài của Sugitani và cô Kamada tổ chức “Suika Party”. Mình nghe nói mỗi quả dưa hấu nặng đến 20-30kg, rất đỏ và ngọt. Mấy lần vừa rồi mình lười quá, chẳng chịu đi gì cả. Sang năm nhất định mình phải đi. Buổi Interview tới, cả lớp tha hồ nói chuyện với bác ấy về chủ đề dưa hấu và đời sống nông dân Nhật. Nông dân Nhật và các nước phát triển thật giàu quá đi. Họ có nhà đẹp, nhiều ô tô và vẫn có thể nuôi con cái ăn học đầy đủ. Vì nông sản của họ sản xuất ra đều có giá trị, được nhà nước bảo hộ. Các nông cụ cũng rất hiện đại, khiến công việc của họ nhàn nhã, an toàn và hiệu quả hơn.

Monday, October 30, 2006

Không mắc Internet ở nhà nữa

Thứ Bảy 10/28

Để chuẩn bị cho bé yêu ra đời, mẹ chồng và em Oanh sang Nhật. Bọn mình quyết định mắc Internet ở nhà. Không biết có loại nào hợp túi tiền không mà chồng mình mãi chưa đăng ký xong, từ 12h trưa và bây giờ là 6h tối. Có internet rồi mình ở nhà cũng đỡ chồn chân hơn, mẹ chồng và Oanh có thể liên lạc nhiều với nhà. Mọi người ở nhà thì có thể nhìn thấy mặt em bé. Như vậy thật tuyệt.

Ba ngày cuối tuần cũng là Festival của Sugitani Campus. Lần này dân Y dược lấy chủ đề là For your smile. Hai năm trước, bọn mình cũng đến dự. Chủ yếu là mua đồ ăn Nhật. Năm ngoái thì bọn mình tình cờ được xem màn tấu hài của nhóm hài nổi tiếng của Nhật. Năm nay, mình không xem schedule, nhưng chiều mai chắc cũng có một màn ấn tượng nhất ở sân khấu trước khi kết thúc Festival. Năm nay mình thấy sinh viên tổ chức khá chu đáo ở khu vực khám bệnh thuộc Bệnh viện với nhiều hoạt động, biểu diễn âm nhạc, tiệc trà. Sáng nay khá nhiều bệnh nhân đã được các sinh viên tiếp đón.

Sáng mai, mình vẫn phải làm thí nghiệm. Buổi trưa có thể mình rủ chồng xuống ăn món Oden, lâu rồi mình cũng không ăn. Hồi mới sang, mình không thích món này lắm vì hơi ngọt. Nhưng sau khi thích nghi với đồ Nhật thì mình thấy nó cũng khá ngon. Oden gồm củ cải, trứng luộc, đậu và một số hình khối được chế biến từ bột được nấu kỹ trong nước tương, rượu osake. Sau đó, chiều hai vợ chồng đi Favore mua dầu gội đầu, kem dưỡng.... Mấy bữa bụng to và gần đến ngày đẻ rồi, mình không thể tự đi mua được trong vòng ít nhất hơn 1 tháng.

Gần 6h30 chồng về. Thấy chồng ôm một thùng rau quả, mình rất thích nhưng hỏi luôn là có đăng ký được Internet không. Vì cấu trúc khu nhà International House bọn đang ở không có sẵn hệ thống line điện thoại như các khu nhà khác. Mặc dù là vẫn có điện thoại nội bộ đến từng phòng. Nên muốn dùng Internet phải có Hệ thống cáp quang. Giá rất đắt, 7,000yen/tháng. Trong khi các khu nhà khác, mỗi tháng chỉ mất 2,000-4,000yen thôi. Cuối cùng bọn mình quyết định không dùng Internet ở nhà nữa. Em Oanh sang đây, buổi tối chịu khó lên khoa vào mạng. Khi nào đi học thì dùng mobile. Thời gian, mẹ chồng ở đây thì gọi điện thoại thẻ ở post. Sau khi mình sinh bé, chị Sịu nói ít nhất là 2 tháng đầu không nên dùng máy tính, kiêng được 3 tháng thì tốt. Anh Sơn sẽ down web offline về hoặc in tin để mình đọc. Thời gian cả ngày là chăm bé, nấu nướng, xem phim, đọc sách... thế cũng là bận lắm rồi.

International Exchange Festival

Chủ nhật 10/22

Đây là Festival được tổ chức hàng năm nhưng năm nay mình mới lần đầu tiên đi. Festival này do nhiều tổ chức, hội tài trợ, chẳng hạn JICA, City Hall...Festival diễn ra 2 ngày, thứ Bảy và Chủ nhật với sự tham gia của sinh viên, đoàn thể đến từ nhiều nước, đông nhất là Trung Quốc, Hàn Quốc và Brazil. Festival có rất nhiều hoạt dộng: thi hát karaoke, biểu diễn múa hát, bán đồ ăn, lưu niệm, bán các sản phẩm của các nước, đồ cũ và giới thiệu văn hóa cắm hoa, uống trà Nhật Bản, tiệc trà, mời ăn obento miễn phí.... Ở đây, anh chị em mình gặp 2 cô giáo dạy tiếng Nhật Takabatake và Iwamoto. Cô trò nói chuyện với nhau về Festival, về cuộc sống. Sau đó, mấy anh chị đi Maruxin mua dồ ăn, còn mình ở lại cùng với các chị Marianna, Angela xem múa hát. Màn đánh trống và nhảy vũ điệu samba của dân Brazil rất tuyệt vời. Các chị ấy và mọi người nhảy rất dẻo. Có 3 bé gái nhảy rất đẹp và nhiệt tình. Mấy bác nam nữ người Nhật có tuổi mà cũng hăng say nhảy. Đúng là dân Brazil có một đời sống thật vô tư. Những điệu múa cuồng nhiệt của có thể khuấy động tất cả mọi người. Mình còn nhớ hồi nhỏ, mình rất mê xem nhảy Lambada, cả nhà mình đều thích. Những cô bé, cậu bé ăn mặc kiểu thổ dân mải miết nhảy. Nhưng sau dịp đó, không hiểu sao kiểu nhảy đó lại biến mất. Bữa nào mình phải hỏi Marianna về chuyện này. Đoàn Hàn Quốc lên sân khấu đông nhất và rất ấn tượng với các bài hát trữ tình, trong đó có bài trong phim Nàng Zhangum. Họ còn phát giấy có lời bài hát để khán giả cùng hát theo. Trang phục truyền thống Hàn Quốc được mặc nhiều nhất với đủ màu sắc. Đoàn Trung Quốc cũng khá đông với mấy bài hát trữ tình, nhưng họ không chuẩn bị cẩn thận và ấn tượng như đoàn Hàn Quốc.

Ở Fesival, mình mua được một chiếc váy 2 dây màu đỏ, chồng mình cũng rất thích. Mình mua cho bé yêu một chiếc bình đựng nước nóng lạnh và một chiếc ba lô nhỏ xíu hình chú chó. Mấy người bán hàng rất nhiệt tình hỏi về bé yêu.

Máy tính ở nhà

Thứ Bảy 10/21. Tuần trước, hai vợ chồng nhặt được một bộ destop của Dell, cài ổ cứng 8GB anh Mão cho. Thế là có một chiếc máy tính rất xịn, RAM 256+128MB. Bọn mình dự định ít bữa nữa sẽ kết nối Internet. Hy vọng với tốc độ gần 50MB thì có thể xem được Tivi online.

Đây là chiều thứ Bảy thứ hai, mình phải ở nhà chứ không được đạp xe đi chợ như mọi khi nữa. Cũng may là có chiếc máy tính này, mình có đỡ buồn một chút. Ít nữa có Internet rồi, mình không phải khệ nệ vác bụng lên khoa nữa. Tối qua, mình cân được 53kg rồi. Có nghĩa là 32 tuần, mình tăng được 8kg rồi. Còn 8 tuần nữa thì 2kg là thừa sức. Nhưng em bé thì có thể hơi nhỏ. Nếu em bé 3kg hoặc hơn thì mình phải tăng hơn 10kg. Dương Giang cũng vậy, mẹ tăng 11kg rồi mà con mới được 2.6kg. Chẳng thế mà mấy người mình biết toàn tăng 15-20kg thì con mới được 3.4-3.6kg. Hơn một tháng gần đây, bé đạp nhiều lắm. Có khi là nổi lên cuồn cuộn, cảm giác bé đang bò trong bụng. Có khi đạp mạnh đến nỗi mình giật thót. Con gái của bố mẹ thật là nghịch. Mình rất hạnh phúc mỗi khi ngắm nhìn chồng trò chuyện với con. Gần đến ngày sinh con, vậy mà mình lại thấy lâu. Thật là hồi hộp để chờ đón con yêu ra đời. Không biết con như thế nào. Chắc chắn, con sẽ xinh đẹp và thật đáng yêu.

Trưa nay gọi điện về để nói chuyện việc bố mẹ chuyển tiền. Chỉ gặp Minh và Oanh. Nhớ Minh quá đi thôi. Dạo này, mình cũng rất hay mơ về nhà, có bố mẹ và Hạnh Oanh Minh. Nhưng em Minh không rõ lắm. Ngày thường mính hay nghĩ đến nó nhưng trong giấc mơ lại không rõ lắm. Mình nói chuyện với chồng rằng, phải chăng thời gian gần Minh hơn 6 năm, nhưng mình ở Hà Nội suốt nên chưa đủ để bộ nào ghi rõ hình ảnh em Minh. Minh đang xem phim Người Nhện. Hỏi Minh dạo này học hành như thế nào, Minh nói “được”. Hỏi Minh có được nhiều điểm 10 không, Minh trả lời “có”. Dường như Minh lớn hơn thì lại ít líu lo với mình hơn hồi mình mới sang. Mình chỉ mong thời gian trôi nhanh nhanh để mình sớm được về nhà sống gần bố mẹ và các em. Đến khi đó, Oanh lại ở bên này, chắc thỉnh thoảng mình lại nhớ cô em gái.

6h15 tối rồi. Chồng vẫn chưa đi chợ về. Trời cuối thu mà tối nhanh quá. 5h là đã tối lắm rồi. Chứ không như mùa hè, 8h vẫn sáng lắm. Hokkaido còn có tuyết rồi đấy. Toyama năm nay chắc tuyết rơi sớm. Năm ngoái 3/12 đã có tuyết, năm kia đúng đêm Noel thì tuyết rơi. Cuối tháng 11, Oanh và mẹ chồng sang sẽ được đón những bông tuyết đầu mùa. Chắc hai người sẽ háo hức và thích thú với những bông tuyết lắm, giống như mình khi lần đầu tiên nhìn thấy tuyết vậy. Vợ chồng Giang ở Canada cũng đang chào đón những bông tuyết đầu tiên trong đời. Giang cũng đang mang bầu, kém mình 8 tuần. Ngày đầu tiên tuyết rơi. Nó mặc một chiếc áo khoác dầy và dài đến gần mắt cá chân. Trông như khoác một chiếc chăn. Đúng là tâm lý bà bầu lo ốm mà. Mình cũng vậy. Trước đây, đi đâu cũng phong phanh áo mỏng, rất nhiều phen bị lạnh khi về muộn. Bậy giờ thì mới là mua thu thôi mà cũng khăn, mũ, áo khoác, đi đâu cũng rất lỉnh kỉnh.