Sinh nhật

Hôm qua là sinh nhật mình. Trời không mưa, không nắng, cứ u u một màu. Hai hôm trước đã nhận được email của bác Chính. Mọi năm, sáng ngủ dậy là nhận được lời chúc mừng sinh nhật đầu tiên của chồng. Nhưng năm nay, chưa thấy. Buổi trưa, nhận được ecard của Hạnh Oanh Minh. Một tấm thiệp có hình baby rất ngộ nghĩnh vì các em nghĩ sinh nhật này mình hạnh phúc hơn bao giờ hết khi đón chờ bé yêu ra đời. Nghe Oanh kể, hôm trước đó Minh nói với bố mẹ là gọi điện cho chị Phương. Mình rất vui khi biết rằng cậu em út của mình đã lớn hơn và biết nghĩ đến người khác. Đã thế cậu ấy còn có một cuốn Nhật ký chưa biết ghi gì, ngoài sinh nhật của cả nhà, địa chỉ nhà và các số điện thoại cần thiết. Đó là ý tưởng của cậu ấy (cười). Đang chat với Oanh vì Oanh hỏi một số vấn đề làm visa thì nhận được email của Hạnh. Mình rất vui khi các em quan tâm đến mình như vậy.
Chỉ tiếc rằng, năm nay các bạn mình đều bận rộn công việc và con nhỏ nên quên sinh nhật mình. Em Oanh nói chị Xuân gọi điện đến gửi lời chúc mừng sinh nhật chị Phương. Xuân vẫn là một người bạn chu đáo. Giang gửi YM vì sợ mình không nhận được email. Chiều tối, hai vợ chồng đi bộ xuống chơi với bé Vy. Vợ chồng chị Hằng giữ lại ăn cơm, thế là hơn 9h30 mới lên khoa được. 10h30 bọn mình về nhà. Nhặt được một bộ vi tính của Dell trông khá mới. Hy vọng nó chạy được, để thời gian tới bọn mình còn kết nối Internet ở nhà. Gần 12h mới đi ngủ. Vẫn chưa thấy lời chúc nào của chồng khi anh ấy cũng muốn ngủ. Vậy là mình phải nói rằng đã qua ngày mới, 12/10 một phút. Khi đó, chồng mình mới giật mình và xin lỗi mình, mong đừng trách anh ấy. Mình hiểu rằng anh ấy từ trước vẫn luôn chu đáo, cẩn thận. Thậm chí mấy năm đầu yêu nhau, bọn mình kỷ niệm ngày tình yêu hàng tháng, anh ấy luôn nhớ, còn mình thì hay quên. Mình nói rằng, mình chỉ hơi buồn một thôi vì năm nay nhiều bạn bè thân quên sinh nhật mình. Còn chồng lo lắng cho bé yêu quá. Hôm trước đó, đi bác sỹ, em bé hơi nhẹ cân nên anh ấy hơi căng thẳng. Thậm chí anh ấy còn đòi đạp xe ngay đi mua sữa bà bầu. Mình phải nói mãi là hơn 2 hôm nữa là đi chợ mà. Anh ấy đang bận vậy.
Tuy nhiên, chiều nay ngủ dậy rồi lên khoa. Cứ nghĩ rằng chồng mình sữ mua một bó hoa cho sinh nhật muộn. Nhưng có lẽ anh ấy nghĩ là đã muộn rồi nên thôi hơn nữa ở nhà vẫn có một bông cúc trắng rất đẹp. Thế là 5h15, sắp đến giờ đóng cửa shop hoa, mình tự đi mua một cành hồng hoa nhỏ, hoa baby trắng. Chị bán hoa tặng thêm một cành phăng. Không sao cả. Mình biết tự làm vui mình. Còn nhớ hồi cấp II, mình tự biết mua một bưu thiếp rất nhiều hoa cho mình mà.
Chỉ tiếc rằng, năm nay các bạn mình đều bận rộn công việc và con nhỏ nên quên sinh nhật mình. Em Oanh nói chị Xuân gọi điện đến gửi lời chúc mừng sinh nhật chị Phương. Xuân vẫn là một người bạn chu đáo. Giang gửi YM vì sợ mình không nhận được email. Chiều tối, hai vợ chồng đi bộ xuống chơi với bé Vy. Vợ chồng chị Hằng giữ lại ăn cơm, thế là hơn 9h30 mới lên khoa được. 10h30 bọn mình về nhà. Nhặt được một bộ vi tính của Dell trông khá mới. Hy vọng nó chạy được, để thời gian tới bọn mình còn kết nối Internet ở nhà. Gần 12h mới đi ngủ. Vẫn chưa thấy lời chúc nào của chồng khi anh ấy cũng muốn ngủ. Vậy là mình phải nói rằng đã qua ngày mới, 12/10 một phút. Khi đó, chồng mình mới giật mình và xin lỗi mình, mong đừng trách anh ấy. Mình hiểu rằng anh ấy từ trước vẫn luôn chu đáo, cẩn thận. Thậm chí mấy năm đầu yêu nhau, bọn mình kỷ niệm ngày tình yêu hàng tháng, anh ấy luôn nhớ, còn mình thì hay quên. Mình nói rằng, mình chỉ hơi buồn một thôi vì năm nay nhiều bạn bè thân quên sinh nhật mình. Còn chồng lo lắng cho bé yêu quá. Hôm trước đó, đi bác sỹ, em bé hơi nhẹ cân nên anh ấy hơi căng thẳng. Thậm chí anh ấy còn đòi đạp xe ngay đi mua sữa bà bầu. Mình phải nói mãi là hơn 2 hôm nữa là đi chợ mà. Anh ấy đang bận vậy.
Tuy nhiên, chiều nay ngủ dậy rồi lên khoa. Cứ nghĩ rằng chồng mình sữ mua một bó hoa cho sinh nhật muộn. Nhưng có lẽ anh ấy nghĩ là đã muộn rồi nên thôi hơn nữa ở nhà vẫn có một bông cúc trắng rất đẹp. Thế là 5h15, sắp đến giờ đóng cửa shop hoa, mình tự đi mua một cành hồng hoa nhỏ, hoa baby trắng. Chị bán hoa tặng thêm một cành phăng. Không sao cả. Mình biết tự làm vui mình. Còn nhớ hồi cấp II, mình tự biết mua một bưu thiếp rất nhiều hoa cho mình mà.

0 Comments:
Post a Comment
<< Home