Cuộc sống tươi đẹp

Tuesday, October 03, 2006

Bảo vệ xong, 25/9/2006

Vậy là mình đã bảo vệ xong, 25/9/2006. Sáng thứ hai lên khoa, sau khi sáng thứ Bảy trình thử trước khoa, còn vài chỗ chưa trôi chảy lắm. Cuối tuần được nghỉ trọn vẹn, cả ngày Chủ nhật, mấy anh chị em vào thành phố mua sắm. Kế hoạch của tuần mới là hoàn thành nhập và phân tích số liệu cho xong, kết hợp với đọc lại paper để trả lời câu hỏi của Hội đồng giáo sư cho tốt và tập trình bày presentation cho trôi chảy. Buổi sáng, gặp thầy Kimura đi hỏi thầy Kurachi (trưởng khoa Neurospychiatry) về lịch bảo vệ của mình vì thầy này đi nước ngoài suốt. Ai dè, một lúc sau, thầy Kimura chạy về thông báo cho thầy Nishijo và thầy Tamura (trưởng khoa Physiology 2) là 3h chiều Phương bảo vệ. Thế là ôi thôi. Mình không lo lắm về phần trình bày, mà chỉ lo phần trả lời câu hỏi, sẽ không được tốt. Đã thế phần slide của mình có vài chỗ phải sửa lại mà mình chưa sửa. Thế là sửa. Chồng mình cũng nóng ruột nên anh ấy giục mình practise phần presentation, còn phần slide thì làm nhanh nhanh thôi. Thế là mình bực chồng. Tự nhiên, mình nói là chồng đã không động viên mình lại còn gây căng thẳng cho mình. Mình cũng hơi căng thẳng và chảy nước mắt một chút. Mình cứ để như thế, vài chục phút sau, lấy lại bình tĩnh để tập lại bài và đọc qua paper 2 lượt. Gần 12h trưa về nhà định nấu cơm ăn trước vì đang tức chồng. Vậy mà mình vừa về được vài phút thì anh ấy cũng về và nấu cơm. Mình tranh thủ là áo và váy. Định mặc áo sơ mi trắng và váy bầu, nhưng không thể ních áo sơ mi được. Mình thay bằng chiếc áo thun trắng mới. Trông cũng khá lịch sự và gọn gàng. Chồng mình nhẹ nhàng nhắc mình ra ăn cơm trước để chồng là áo váy cho. Ăn xong, mình ở lại nhà nhẩm lại phần trình bày. Còn phần trả câu hỏi thì để sau tùy cơ ứng biến. Hơn 2h, chồng lên trường chuẩn bị máy móc ở phòng bảo vệ. Mình lên khoa lúc hơn 2h30. Gặp chị Siu và Marianna chuẩn bị đi dự buổi bảo vệc của mình. Iida gặp mình xin lỗi là không dự được và chúc mình bảo vệ tốt. Bảo vệ Tiến sỹ ở đây cũng hết sức đơn giản thôi. Chủ yếu là mọi người trong khoa và vài người khoa khác quan tâm. Hội đồng giáo sư của mình có 3 người (nếu là bảo vệ Tiến sỹ thì có 5 người). Phần trình bày của mình rất tốt. Tâm lý thoải mái, mình nhớ hết chi tiết và trình bày trôi chảy. Đến phần phản biện, thầy Kurachi hỏi một câu về phương pháp administrate thuốc cho chuột. Thầy Tamura hỏi 2 câu: ảnh hưởng của amyloid-beta khi đưa vào não chuột, những vùng nào bị ảnh hưởng, cơ chế của T-817MA xảy ra như thế nào. Mình trả lời được mặc dù là tự nhiên quên mấy từ khó khi mô tả cơ chế phản ứng của thuốc, đành phải mở paper ra (không ấn tượng lắm, mình hơi thất vọn vì điều này). Tuy nhiên, cuối cùng mọi người đánh giá mình bảo vệ tốt. Thầy Nishijo chúc mừng mình và còn chúc mừng cả baby của mình nữa chứ. Tất nhiên là mình rất xúc động và cười hơi ngượng. Mọi việc thế là tốt rồi. Mình cảm thấy hoàn toàn thư giãn.

Có một điều là bữa đó, mình dỗi chồng đến tối. Ăn cơm, hai đứa chẳng thèm nói câu nào. Từ ngày có bầu, dường như sự nhạy cảm của mình tăng nên, mình nhạy cảm hơn và đòi hỏi được nâng niu hơn. Biết vậy, chồng mình cũng chủ động làm lành, vậy mà mình còn làm bộ không cần. Để rồi ăn tối xong, chồng lên khoa, khiến mình đợi mãi. 1h chồng về, mình biết mặc dù sau khi đã hoàn thành 2 lon Asahi có cồn. Chồng dỗ dành mình một lúc, mình mới chịu nhận. Rồi hai đứa lại như thể xa nhau lâu ngày. Hôm qua là ngày tròn 6.5 năm bọn mình yêu nhau. Chà, khá dài đấy chứ. Vậy mà bọn mình luôn cảm thấy mới mẻ và ngày càng yêu nhau nhiều hơn. Những ngày này, cả hai đều quan tâm đến bé yêu và những dự định cho tương lai. Tất cả khiến cho tình yêu và cuộc sống của bọn mình luôn tràn ngập hạnh phúc.

0 Comments:

Post a Comment

<< Home