Cuộc sống mới ở Nhật


Mẹ chồng mình và Oanh đến Nhật từ trưa Chủ nhật ngày 19/11/2006. Bọn mình nhờ anh Chung và cô bạn gái Sakiko đi đón hai người. Đêm hôm trước, mình khó ngủ. Đúng là nên khó ngủ trước một sự thay đổi mới như vậy. Sáng hôm đó trời nắng đẹp lắm. Chồng yêu chụp một sơri ảnh bà bầu và ảnh hai vợ chồng trước khung cảnh mùa thu đầy ắp lá vàng. Cũng mới gặp mẹ và Oanh dịp tháng Hai vừa rồi nên cũng đỡ nhớ mong chờ hơn dịp trước. Hai người trông hơi mệt sau một chuyến đi dài và ngủ ít. Buổi trưa mọi người về nhà ăn cơm với món rau muống xào Việt Nam. Sakiko rất thích món nem rán, thịt nướng ăn với dưa góp. À, mấy bữa trước bọn mình mua được 3 củ su hào rất to (nên hơi già). Hồi mới sang, duy nhất một lần mình mua được một củ su hào nhỏ xíu, sau đó không thấy nữa. Chiều đó, mẹ và Oanh ngủ, mình bị ngây ngất bởi mùi nhãn. Nó không những ngon bởi mình thích mà ngon còn bởi mẹ mình mua. 4h30, hai vợ chồng đánh thức mẹ và Oanh dậy để rỡ đồ. Thật thú vị với bao nhiêu món quà. Mình rất thích 2 gối bông và 1 gối vỏ gỗ mà chính tay mẹ mình làm cho cháu. Mẹ còn gửi một chiếc váy ngủ màu vàng rất điệu cho mình. Mình trêu mẹ dường như mẹ muốn làm con gái mình hấp dẫn hơn sau kỳ sinh nở này. Rồi mẹ còn gửi 2kg măng nữa. Trong khi đó, mẹ mới gửi 1kg nhưng bị gạt mất. Chắc mẹ vẫn nghĩ mình thích ăn măng, hơn nữa năm nay lại có thêm người ăn Tết.
Đang kể cuộc sống mới của Nhật nhưng lại miên man với chuyện quà cáp. Hai bác cháu từ hôm sang cũng được đi chợ 2 lần và 1 lần đi công viên Taikouyama. Khám phá với nhiều điều mới mẻ, hai bác cháu có vẻ đỡ buồn hơn với không khí vốn tĩnh lặng của Toyama. Cuối tuần này, mong là đẹp trời để anh Sơn dẫn hai bác cháu đi thăm trung tâm một buổi. Đi bằng xe đạp mới nhìn thấy nhiều thứ. Và còn quang cảnh giảm giá ở Favore vào chiều cuối tuần nữa. Ít bữa nữa tuyết rơi rồi, chẳng thể đi muộn để mua thịt cá giảm giá. Khung cảnh mọi vật bị tuyết trắng bao phủ chắc sẽ khiến hai bác cháu nhớ nhà nhiều hơn. Nhưng khi đó có bé yêu rồi. Bé sẽ làm không khí mùa đông giá lạnh ấm lên. Hai bác cháu tha hồ bận bịu với việc giúp mình chăm bé và giặt giũ, cơm nước. Mình rất vui khi em Oanh đang hòa nhập vào môi trường học tiếng Nhật ở đây. Tuyệt nhất là em nó được một cậu sinh viên người Nhật kèm. Như vậy các kỹ năng của em nó sớm được improve thôi. Còn mẹ chồng mình thì hằng ngày đọc tin offline, sách báo, nói chuyện với con cái. Ba chồng mình và em Thảo, Trường sẽ vất vả hơn khi vắng mẹ. Đến bây giờ, mình mới thấm là mẹ mình không thể sang đây trong thời gian này. Vì mỗi mình bố không thể vừa đi làm vừa chăm em Minh được.
Đang kể cuộc sống mới của Nhật nhưng lại miên man với chuyện quà cáp. Hai bác cháu từ hôm sang cũng được đi chợ 2 lần và 1 lần đi công viên Taikouyama. Khám phá với nhiều điều mới mẻ, hai bác cháu có vẻ đỡ buồn hơn với không khí vốn tĩnh lặng của Toyama. Cuối tuần này, mong là đẹp trời để anh Sơn dẫn hai bác cháu đi thăm trung tâm một buổi. Đi bằng xe đạp mới nhìn thấy nhiều thứ. Và còn quang cảnh giảm giá ở Favore vào chiều cuối tuần nữa. Ít bữa nữa tuyết rơi rồi, chẳng thể đi muộn để mua thịt cá giảm giá. Khung cảnh mọi vật bị tuyết trắng bao phủ chắc sẽ khiến hai bác cháu nhớ nhà nhiều hơn. Nhưng khi đó có bé yêu rồi. Bé sẽ làm không khí mùa đông giá lạnh ấm lên. Hai bác cháu tha hồ bận bịu với việc giúp mình chăm bé và giặt giũ, cơm nước. Mình rất vui khi em Oanh đang hòa nhập vào môi trường học tiếng Nhật ở đây. Tuyệt nhất là em nó được một cậu sinh viên người Nhật kèm. Như vậy các kỹ năng của em nó sớm được improve thôi. Còn mẹ chồng mình thì hằng ngày đọc tin offline, sách báo, nói chuyện với con cái. Ba chồng mình và em Thảo, Trường sẽ vất vả hơn khi vắng mẹ. Đến bây giờ, mình mới thấm là mẹ mình không thể sang đây trong thời gian này. Vì mỗi mình bố không thể vừa đi làm vừa chăm em Minh được.

0 Comments:
Post a Comment
<< Home