Cuộc sống tươi đẹp

Monday, October 30, 2006

Máy tính ở nhà

Thứ Bảy 10/21. Tuần trước, hai vợ chồng nhặt được một bộ destop của Dell, cài ổ cứng 8GB anh Mão cho. Thế là có một chiếc máy tính rất xịn, RAM 256+128MB. Bọn mình dự định ít bữa nữa sẽ kết nối Internet. Hy vọng với tốc độ gần 50MB thì có thể xem được Tivi online.

Đây là chiều thứ Bảy thứ hai, mình phải ở nhà chứ không được đạp xe đi chợ như mọi khi nữa. Cũng may là có chiếc máy tính này, mình có đỡ buồn một chút. Ít nữa có Internet rồi, mình không phải khệ nệ vác bụng lên khoa nữa. Tối qua, mình cân được 53kg rồi. Có nghĩa là 32 tuần, mình tăng được 8kg rồi. Còn 8 tuần nữa thì 2kg là thừa sức. Nhưng em bé thì có thể hơi nhỏ. Nếu em bé 3kg hoặc hơn thì mình phải tăng hơn 10kg. Dương Giang cũng vậy, mẹ tăng 11kg rồi mà con mới được 2.6kg. Chẳng thế mà mấy người mình biết toàn tăng 15-20kg thì con mới được 3.4-3.6kg. Hơn một tháng gần đây, bé đạp nhiều lắm. Có khi là nổi lên cuồn cuộn, cảm giác bé đang bò trong bụng. Có khi đạp mạnh đến nỗi mình giật thót. Con gái của bố mẹ thật là nghịch. Mình rất hạnh phúc mỗi khi ngắm nhìn chồng trò chuyện với con. Gần đến ngày sinh con, vậy mà mình lại thấy lâu. Thật là hồi hộp để chờ đón con yêu ra đời. Không biết con như thế nào. Chắc chắn, con sẽ xinh đẹp và thật đáng yêu.

Trưa nay gọi điện về để nói chuyện việc bố mẹ chuyển tiền. Chỉ gặp Minh và Oanh. Nhớ Minh quá đi thôi. Dạo này, mình cũng rất hay mơ về nhà, có bố mẹ và Hạnh Oanh Minh. Nhưng em Minh không rõ lắm. Ngày thường mính hay nghĩ đến nó nhưng trong giấc mơ lại không rõ lắm. Mình nói chuyện với chồng rằng, phải chăng thời gian gần Minh hơn 6 năm, nhưng mình ở Hà Nội suốt nên chưa đủ để bộ nào ghi rõ hình ảnh em Minh. Minh đang xem phim Người Nhện. Hỏi Minh dạo này học hành như thế nào, Minh nói “được”. Hỏi Minh có được nhiều điểm 10 không, Minh trả lời “có”. Dường như Minh lớn hơn thì lại ít líu lo với mình hơn hồi mình mới sang. Mình chỉ mong thời gian trôi nhanh nhanh để mình sớm được về nhà sống gần bố mẹ và các em. Đến khi đó, Oanh lại ở bên này, chắc thỉnh thoảng mình lại nhớ cô em gái.

6h15 tối rồi. Chồng vẫn chưa đi chợ về. Trời cuối thu mà tối nhanh quá. 5h là đã tối lắm rồi. Chứ không như mùa hè, 8h vẫn sáng lắm. Hokkaido còn có tuyết rồi đấy. Toyama năm nay chắc tuyết rơi sớm. Năm ngoái 3/12 đã có tuyết, năm kia đúng đêm Noel thì tuyết rơi. Cuối tháng 11, Oanh và mẹ chồng sang sẽ được đón những bông tuyết đầu mùa. Chắc hai người sẽ háo hức và thích thú với những bông tuyết lắm, giống như mình khi lần đầu tiên nhìn thấy tuyết vậy. Vợ chồng Giang ở Canada cũng đang chào đón những bông tuyết đầu tiên trong đời. Giang cũng đang mang bầu, kém mình 8 tuần. Ngày đầu tiên tuyết rơi. Nó mặc một chiếc áo khoác dầy và dài đến gần mắt cá chân. Trông như khoác một chiếc chăn. Đúng là tâm lý bà bầu lo ốm mà. Mình cũng vậy. Trước đây, đi đâu cũng phong phanh áo mỏng, rất nhiều phen bị lạnh khi về muộn. Bậy giờ thì mới là mua thu thôi mà cũng khăn, mũ, áo khoác, đi đâu cũng rất lỉnh kỉnh.

0 Comments:

Post a Comment

<< Home